Hòa Xuân trong tôi...
Người đăng tin: Test Test Ngày đăng tin: 09/05/2017 Lượt xem: 31

Lang thang trên Facebook, vô tình thấy được khung cảnh thân thuộc hiện ra trước mắt qua vài bức ảnh của một người bạn thân đang ở phương xa, kèm lời nhắn : “Hòa Xuân và nỗi nhớ - những ngày xưa cũ…”, bỗng dưng trong tôi tràn ngập những cảm xúc, những nỗi nhớ.

Tôi sinh ra và lớn lên ở làng Cẩm Chánh-Hòa Xuân, là một người con vùng sông nước, từ nhỏ đã chứng kiến biết bao sự khổ cực của người dân. Từ những người làm nông cho đến những người làng chài, quanh năm suốt tháng cày cấy làm lụng, mưu sinh vất vả với mong muốn một cuộc sống no đủ. Tuy nhiên với nghề nông, đôi khi, những ước mơ đó dường như quá xa vời.

nbsp;

Còn nhớ, lúc nhỏ, tôi không thường xuyên được bên cạnh ba mẹ, chỉ có bà nội là chăm tôi sớm hôm. Trong ký ức của tôi, ngày đó ba mẹ bận đến nỗi ngủ còn không đủ giấc, nên chẳng có nhiều thời gian cho con. Cứ chiều chiều, tầm độ 5 giờ, ba mẹ lại xuống ghe đi lưới, đến 2 giờ sáng thì lại lọ mọ bắt cua, rộm. Tranh thủ chợp mắt đến 4-5 giờ thì dậy kéo lưới, về đến nhà thì mẹ đem cá đi bán, ba thì lo đi làm. Cứ như vậy, vòng xoáy mưu sinh quấn lấy ba mẹ, một vòng lẩn quẩn. Tôi thì lớn lên trong hơi thở của sông nước, trong hương lúa mạ non của ruộng đồng.

nbsp;

Tôi có người bạn không phải là người Hòa Xuân, quê bạn ở Trà My, Quảng Nam, gia đình chuyển về đây lập nghiệp. Hai đứa chúng tôi gặp nhau, có nhiều điểm tương đồng, thế là trở thành thân. Chúng tôi có chung một nỗi niềm, một tình cảm đặc biệt dành cho mảnh đất Hòa Xuân này, nơi có những đồng lúa trải dài, những chiếc thuyền, ghe xuôi ngược trên sông. Những hình ảnh ấy đến bây giờ vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi, những hình ảnh tôi chưa bao giờ thấy chán.

nbsp;

Còn nhớ, ngày đó chúng tôi rất thích chạy lên ụ đất sau nhà mà chúng tôi gọi là đồi cỏ vào những buổi chiều tà, cùng ngắm mây bay, kể những câu chuyện không đầu không cuối. Xa xa, giữa cánh đồng, con đường bê tông nhỏ, nằm lặng lẽ, yên bình, cứ kéo dài hút tầm mắt.

nbsp;

Rồi những ngày tất bật chạy lũ. Nhà nọ sang nhà kia, tìm nơi kiên cố, cao ráo để tránh dòng nước ào ào đổ về. Những ánh mắt hồn nhiên của lũ trẻ chúng tôi cứ ngơ ngác nhìn dòng nước, nhìn ba mẹ mệt nhoài dọn đồ trong cơn lũ.

Thế nhưng đó là trước đây, Hòa Xuân bây giờ đã không còn là một vùng đất ngập nước mỗi khi mưa lớn, lũ về. Nhưng cũng không còn những cánh đồng lúa, những con đường mòn gồ ghề len lõi giữa cánh đồng. Hòa Xuân hôm nay là một khu đô thị mới với những đoạn đường trải nhựa sạch đẹp, thẳng tắp, những ngôi nhà cao tầng khang trang. Chẳng còn nước lên, chẳng còn những mối bận tâm lo lắng về việc chạy lũ, hay lo sợ luống rau của mình sẽ ngập trong vũng nước, cũng không cần phải lo cho đàn heo, đàn gà ngâm mình trong lũ lớn.

nbsp;

Một góc phố đường Hòa Xuân

nbsp;

Chứng kiến sự thay da đổi thịt của Hòa Xuân, tôi lại càng cảm thấy thương con người và mãnh đất này hơn. Bởi lẽ, để có được như ngày hôm nay, không chỉ dựa vào chính quyền mà còn có sự đồng lòng và ý chí muốn đổi thay cuộc sống của người dân. Bắt đầu từ những ngày bàn giao mặt bằng, người dân phải sống tạm trong những căn nhà lợp tôn nhỏ bé, nóng như lửa đốt, chỉ để chờ xây lại những ngôi nhà khang trang hơn. Không phải chỉ một hai hộ mà là hàng nghìn hộ gia đình đều phải trải qua khoảng thời gian đó. Đó có lẽ là khoảng thời gian Hòa Xuân sôi động nhất, hân hoan nhất, bởi một cuộc sống mới đã hiển hiện trước mắt. Và tôi thấy thương hơn người dân mình, thật thà, chân chất, luôn hướng về phía trước với tương lai tươi sáng.

nbsp;

Rồi những lớp tập huấn, chuyển đổi ngành nghề cho người dân được mở ra. Những đôi tay thô ráp quen với cày cuốc, kiên nhẫn học nghề mới để ổn định cuộc sống.

Con đường đến trường hôm nay, không phải là con đường thơm hương lúa mới, thơm mùi mạ non, không còn là con đường nhỏ hẹp lấm lem bụi bùn… thay vào đó là con đường nhựa phẳng phiu, của những dãy nhà cao tầng khang trang, của những bông cỏ dại mọc hai bên đường, và của một đời sống mới, phát triển và năng động.

nbsp;

Nắng sớm như tô hồng thêm khung cảnh rộn ràng của Hòa Xuân hôm nay, như vẽ thêm màu sắc sinh động và mở ra thêm những con đường hứa hẹn đầy sức sống cho mãnh đất Hòa Xuân đang chuyển mình này.

nbsp;

Bạn của tôi ơi, Hòa Xuân hôm nay khác lắm. Nhưng dù là của những ngày xưa cũ, hay của hôm nay đều sẽ không làm mất đi tình cảm mà bạn đã dành cho nơi này. Nơi đó, dù trải qua muôn vàn đổi thay, dù mang hình hài nào đi chăng nữa, thì vẻ đẹp và tình người nơi đây vẫn không hề thay đổi./.

nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp; nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp;nbsp; Vân Đặng

Chuyên mục, tin tức liên quan:

Quản lý video Quản lý video